LỜI KHUYÊN CỦA BỐ.



Bố viết 4 dòng:

"BỐ"

"MẸ"

"VỢ"

"CON của con"

Rồi bảo.... Con hãy gạch đi 3 dòng và để lại 1 dòng là người quan trọng nhất với con!!!

-Tôi: tất cả đều quan trọng với con!! Con không thể??

-Bố mỉm cười: Con sai rồi...

Bố lần lượt gạch đi "bố" rồi"mẹ" và "con của con". Và để lại mỗi "vợ".

-Tôi: ơ......!!

-Bố: Con à! Bố mẹ rồi sẽ già và sẽ bỏ con đi.

Con của con rồi cũng sẽ theo hạnh phúc riêng rồi bỏ con mà đi...chỉ có vợ của con sẽ bên con trọn đời.

SƯỚNG VUI HAY BỆNH TẬT... NƯỚC MẮT HAY NỤ CƯỜI... GIÀU SANG HAY NGHÈO HÈN...

HÃY CHỌN VÀ TRÂN TRỌNG NGƯỜI DUY NHẤT BỐ KHÔNG GẠCH TÊN CON NHÉ
[Đọc Truyện Này...]


Yêu chầm chậm



Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi...

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.

Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm...

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.

Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy...
sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


CẢM ƠN ANH...



Hai năm trước, em nhẹ nhàng dựa vào vai anh, thì thầm thật khẽ lời cảm ơn anh. 
Cảm ơn anh đã bước đến, cho em biết cảm giác yêu thương và được yêu thương, cho em cảm giác sống trong ngọt ngào và nồng ấm.

Hai năm sau, em vẫn muốn nói lời cảm ơn anh.
Nhưng là cảm ơn vì anh đã rời xa em, đã lựa chọn không ở bên em nữa.

Những ngày đầu sóng gió, em tưởng như bao nhiêu nước mắt trong mình đều theo đớn đau mà ướt đẫm gối.
Anh bảo anh lo cho em, lo cho tháng ngày đang chờ em ở phía trước, trong khoảng thời gian anh ra nước ngoài du học hai năm.
Anh bảo anh thương, bảo em đừng chờ kẻo rồi tội nghiệp.
Em níu tay anh, thương yêu dâng đầy trong tim, nói em chờ, dẫu xa xôi cách trở thế nào đi nữa. Anh lắc đầu và rồi biến mất. Vài bữa sau, em hiểu, anh không đi xa khỏi thành phố này. Đó chỉ là cái cớ, chỉ là anh đã đi xa khỏi trái tim em. Lời dối gạt ấy chỉ để biện minh cho việc anh thương yêu một người khác.

Cảm ơn anh, vì đã rời tay em bởi một lý do không thật.

Để em biết tình yêu trong em dẫu sâu đậm cỡ nào cũng không thể mang anh trở lại.
Để em hiểu rằng, anh không còn xứng đáng được em yêu thương nữa.

Cảm ơn anh, vì đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của em.

Anh chủ động chặn Facebook em, chủ động bước qua em khi chúng ta tình cờ giáp mặt trên phố, tay anh đặt một bên eo người đi cùng. Em đã biết trước, mà sao chẳng dám tin. Dần dần, em không còn gặp anh tình cờ nữa. Những mảnh ghép trong cuộc sống của anh cũng hoàn toàn biến mất trước mắt em. Anh đã chọn như thế. Thật tàn nhẫn biết bao, nhưng nhờ đó em nhận ra, mình hoàn toàn có thể sống tốt mà không có anh.

Cảm ơn anh, đã bỏ mặc em những khi em yếu lòng và cần người bên cạnh nhất.

Thời gian yêu anh, em đã để bản thân mình phụ thuộc vào anh nhiều quá. Đói bụng muốn được anh mua thức ăn cho, ốm đau gọi anh tới mua thuốc... Cuộc sống đơn độc mở ra, em gắng gượng. Nhìn xung quanh, chợt thấy biết bao người muốn quan tâm mình, biết bao người lo lắng cho mình. Chỉ là bấy lâu “bận” yêu anh mà quên để ý. Hạnh phúc hóa ra luôn ở đây, riêng mình anh là đi mất.

Cảm ơn anh, đã rời xa em, để em trong nỗi hoang hoải.

Em đi du lịch nhiều hơn, làm việc nhiều hơn, gặp gỡ nhiều người hơn. Mỗi ngày bớt đi một chút nỗi buồn, những con người mới bước tới mang đến màu sắc mới cho cuộc sống của em. Lạ lùng thay, em thấy mình tuyệt vời hơn cả những ngày nắm tay anh hãnh diện đi trên phố.

Cảm ơn anh đã nói với mọi người rằng em là người anh không bao giờ muốn gặp lại.

Cảm ơn, vì đến tận bây giờ em càng vững tin hơn nữa vào quyết tâm quên anh. Em đã quyết tâm bởi không muốn lãng phí thời gian và tình cảm vào một người không yêu mình, và có thể, chưa từng yêu mình. Cảm ơn vì đã rời xa em. Bởi nếu không, đến một lúc nào đó, em cũng sẽ đắng lòng khi phải đưa ra quyết định đó. Chúng ta vốn không hợp nhau mà, phải không anh?

Cảm ơn anh, em muốn nói lời ấy, ngay cả khi chúng ta không còn là gì của nhau nữa. Cảm ơn đã lựa chọn ra đi, để giúp em học cách thương yêu chính mình.
[Đọc Truyện Này...]


NHẢY MÚA DƯỚI CƠN MƯA



Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn.

Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ.

Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ vì lúc đó tôi cũng không bận với một bệnh nhân nào khác cả.

Khi khám tôi nhận thấy vết thương đã lành tốt vì vậy tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho ông cụ.

Trong khi săn sóc vết thương cho ông cụ tôi hỏi ông là ông vội như vậy chắc là ông có môt cuộc hẹn với một bác sĩ khác sáng hôm nay phải không. Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà dưỡng lão để ăn điểm tâm với bà cụ vợ của ông ở đó.Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà cụ thì ông cho biết là bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bệnh Alzheimer (bệnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi).

Khi nói chuyện tôi có hỏi ông cụ là liệu bà cụ có buồn không nếu ông đến trễ một chút. Ông cụ nói bà ấy không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra ông nữa. Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông cụ, ” và Bác vẫn đến ăn sáng với Bác gái mỗi buổi sáng mặc dù Bác gái không còn biết Bác là ai nữa ư ?”

Ông cụ mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai tôi rồi nói “Bà ấy không còn biết tôi là ai nữa nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai.”

Khi ông cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ, “Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế ! ”

” Tình yêu thật sự không phải là tình yêu thân xác, cũng không phải là tình yêu lãng mạn ”

Tình yêu thật sự là sự chấp nhận tất cả những gì đang có, đã từng có, và sẽ có hoặc không.

Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được.

“Cuộc sống không phải là làm sao để chịu đựng cho qua cơn bão, mà là làm sao để biết nhảy múa dưới cơn mưa”

Sưu tầm
[Đọc Truyện Này...]


Gửi cô gái ngốc nghếch của tôi.



Cuộc đời còn dài, những va vấp sẽ còn rất nhiều, nhưng đừng vì thế mà che giấu cảm xúc hay cố tỏ ra mình mạnh mẽ. Hãy sống thật với con người của mình, cô gái nhé!

Này cô gái ngốc nghếch…
Tôi còn nhớ cô có nụ cười trong veo, lấp lánh, lúc nào cũng ríu rít râm ran như con chích chòe, nỗi buồn lớn nhất của cô chỉ là bởi chẳng được đi chơi, và nước mắt rơi chỉ vì hậu đậu tự cắt vào tay mình mà thôi.

Cô gái ngốc của tôi ơi,

 

Tôi nhớ lắm cô gái có nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tinh nghịch, lúc nào cũng là tâm điểm của mọi cuộc vui, cô mang lại tiếng cười, mang niềm vui đến cho bạn bè, cho người thân, cô chẳng biết dấu diếm cảm xúc, khóc khi buồn và tươi tắn khi vui, cô trẻ con, cô hạnh phúc.

 

Vậy mà sao giờ đây…

 

Đứng trước tôi là một cô gái mệt mỏi với nụ cười gượng gạo. Cô vẫn cười vẫn nói, vẫn suốt ngày triền miên trong những cuộc vui bạn bè nhưng sao đôi mắt cô lại mênh mông thế kia.

 

Cô gái ngốc nghếch của tôi…

 

Cô học ở đâu cái cách che dấu cảm xúc, tự khoác lên mình chiếc mặt nạ vô hồn rồi lạc long giữa những huyên náo, ồn ào? Cô có thể tự đeo cho mình cái mặt nạ vui tươi nhưng làm sao cô có thể dấu đi đôi mắt buồn, trống rỗng kia được.

 

Ngốc… cô đang tự đánh mất chính mình đấy, biết không?

 

Cô đừng ngụy biện. Tôi biết, tôi biết hết chứ, cuộc sống màu hồng của cô đã vỡ vụn, những va vấp, tổn thương, trái tim chẳng còn vẹn nguyên nhưng cô không thể vịn vào đấy để trốn chạy con người của mình được, cô có biết điều bất hạnh nhất là việc không còn là chính mình nữa không?



Cô ngốc của tôi ơi!

 

Tôi biết đây là quãng thời gian thật tồi tệ với cô, có quá nhiều chuyện không vui cứ đến cùng một lúc đang khiến cô dần gục ngã. Cô mạnh mẽ, cô bướng bỉnh, cô kiên cường một mình chịu đựng, nhưng cô có biết cô chẳng phải trẻ con, nhưng cũng chưa đủ chín chắn và trưởng thành, cô không phải là badman để có thể tự gánh vác được mọi chuyện.

 

Ơ kìa, cô ngốc cô đang khóc đấy ư?

 

Ừ, thì cô hãy khóc đi, khóc thật to lên, đừng kìm ném, hãy để nước mắt xóa đi cái vỏ bọc dày cộp trên gương mặt kia, đôi mắt cô có thể sưng húp lên, nhưng đấy là đôi mắt có cảm xúc. 

 

Cô gái ngốc của tôi ơi!

 

Gió mùa lại sắp tràn về, cái lạnh tê tái sẽ tiễn biệt tháng 11 nhiều cảm xúc nhưng tôi không cho phép cô xóa sạch mọi kí ức tháng 11 đâu, bởi cô là cô gái của tháng 11 kia mà. Đừng tự trách mình vì những hành động lố bịch, những lời nói ngu ngốc vì tất cả đều xuất phát từ cảm xúc của cô, cuộc đời còn dài, những va vấp sẽ còn rất nhiều, nhưng đừng vì thế mà che dấu cảm xúc hay cố tỏ ra mình mạnh mẽ, sống thật với con người của mình đấy là điều tôi luôn muốn ở cô. 

 

Cô ngốc ơi, tôi biết dù cô có lớn đến chừng nào nữa thì cô vẫn mãi chỉ là một cô ngốc mà thôi. Vì ngốc nên cô đã đẩy con người thật của mình đi quá xa rồi đấy. Hãy gọi cô ngốc của ngày xưa trở về đi, tôi muốn lại được nhìn thấy nụ cười trong veo và đôi mắt lấp lánh niềm vui của cô. Cô ngốc ơi, tôi tin rồi cô sẽ trở về…

 

Ký tên

[Đọc Truyện Này...]


Anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu



Anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu
Có đôi lúc yếu lòng anh lại chạy đến một nơi nào đó để cho đôi mắt này tự đỏ hoen lên 
Em là sao hiểu được cảm giác ấy của anh lúc đó chứ
Vì em là cả thế giới trong lòng anh
Muốn chạy thật xa thật xa để anh ko còn nhìn thấy em nữa 
Nhưng quá khó để cho anh trốn chạy lòng mình
Em ơi... Muốn xóa em ra khỏi tâm trí thì phải làm thế nào đây...
Dạy anh cách yêu nhưng sao ko dạy anh cách xóa
Để giờ đây anh phải như thế này
Anh không mạnh mẽ như em nghĩ đâu
Vì lòng kiêu hãnh ko cho phép anh gặp lại em
Vì yêu em nên anh không muốn nhìn thấy em khóc...
Anh ko mạnh mẽ như em nghĩ đâu
[Đọc Truyện Này...]


Mất anh....Em vẫn là em



Tình yêu!

Có lẻ là điều duy nhất mà cả thế giới chạy theo,để yêu,để nhớ,để buồn và để hận.

Nhưng tình yêu...em chưa bao giờ nghỉ rằng em sẻ hận,mà chỉ để nhớ,dù có nhiều lúc anh làm em bật khóc vì nhớ anh,vì hạnh phúc,và cả khi hụt hẫn đau khổ tột cùng...

.......Nhưng yêu chi đề rồi hận?Em mãi không muốn thế.Em không muốn hận anh,hay cho dù là ai đi chăng nữa???

Tình yêu em dành cho anh có phải là điều bé nhỏ,để anh có thể dể dàng bỏ rơi? Em chỉ biết lặng thinh và rơi nước mắt..Dù đau,dù đã cố gắng nhưng mọi thứ vẫn cứ bình thường tuông ra như cái gọi là quy luật vậy,nhưng...em đã tự nhủ rằng ... yêu em không chỉ mình anh...Tình yêu hết không có nghĩa là mất tất cả,nhưng nó sẻ là vết thương mãi không bao giờ quên được,nhưng không có nghĩa là lúc nào cũng nhớ,vì tình yêu không phải là duy nhất.

Em chỉ nhói đau,chỉ cay mắt khi có người nhắc đến anh,khi biết được cuộc sống của anh...và khi chợt thấy bóng anh trên đoạn đường ngày hôm qua mình cùng dạo,và cả những khi anh rước em tan sở về...

Ký ức vẫn mãi là ký ức,không thể tồn tại mãi với thời gian,vì thời gian vô tình và rất lãnh cảm.

Nếu thế giới cho em hàng ngàn điều ước thì em vẫn ước rằng thời gian đừng bao giờ trở lại.Dù thời gian có trở lại hay mọi ký ức đó có thể thay đổi khác,em cũng chẳng mong,chẳng cần...Vì đó mãi là thực tế,mãi là dấu chấm dù đậm nét hay mờ nhạt.Nhờ như thế em biết phải làm gì cho mình,và em biết được anh đã mang cho em những gì,nhờ như vậy mà em đã và được anh yêu,dù tình yêu ngắn ngủi và rồi ...không còn nữa.

Nhưng em cảm ơn anh,cảm ơn vì tất cả.Nhưng người quay lưng với em thì em không muốn nghe câu cảm ơn gì cả,vì yêu anh đâu phải chờ đợi được cảm ơn như thế hả anh.Em hạnh phúc vì thời gian bên anh quá đẹp,đâu phải chia tay vì không yêu,nhưng vì một lí do khác đúng không anh?Em tin những ngày tháng xắp tới anh cũng chẳng bao giờ quên em,vì em vẫn đang cùng tồn tại với anh trong cuộc đời này anh có biết?

Em không tuyệt vọng vì mất anh,mà em đang phấn khởi đón nhận cuộc sống mới.

Ngày tháng trôi qua lặng lẽ êm đềm,em không mong gì hơn như thế,chỉ có điều em cảm thấy đau ở nơi nào đó trong cơ thể em,trong tâm tư em mỗi khi nhớ đến anh thôi anh.

Tình yêu đấy!!!

Người ta thường nói nó chỉ đẹp khi dang dở đó anh...

Em không tin chia tay là định mệnh,gặp nhau cũng chẳng phải là định mệnh gì cả.Đơn giản vì mình thích nhau,yêu nhau và đến với nhau.Có đúng không anh?

Chia tay là chuyện bình thường trong tình yêu mà ai cũng gặp.Đâu phải ai yêu nhau là cũng được đến với nhau?Và chia tay hãy xem là một khởi đầu cho cuộc sống mới,cuộc sống không có anh,không được nũng nịu,nhỏng nhẻo khi bệnh,khi em muốn anh chở đi ăn kem...Và bắt đầu được chàng khác để ý,và bắt đầu với tình yêu mới nhưng với một người mới,đơn nhiên anh chàng đó chẳng phải là anh,chẳng phải cùng tên với anh,cũng chẳng đi xe giống anh,cũng chẳng yêu em như anh và hàng ngàn điều không phải khác nữa.Nhưng sẻ có nhiều lúc em thấy anh từ trong con người mới lạ đó ở những cử chỉ quan tâm,âu yếm,chìu chuộng cả những khi cáu gắt,giận hờn và yếu đuối...

Và nếu chia tay ,em cũng sẽ nhớ đến anh ta như đã từng nhớ đến anh.Chỉ có điều nỗi nhớ sẽ khác nhau.Vì anh và người đó khác nhau...

Nhưng em sẻ nhớ mãi vì anh đã từng là của em,và nghe từ anh nhiều câu nói mà chưa bao giờ em được nghe người khác nói với em như vậy.Mọi thứ vẫn luôn còn đó,anh đừng phủ nhận mà hãy nhìn thẳng vào sự thật,vì em vẫn là em,là cô bé tinh nghịch,bướng bĩnh,cứng rắn nhưng lại rất yếu đuối và điều quan trọng là đã từng yêu anh.Em mất anh có lẽ vì em quá yêu anh,nhưng đó là điều em nghĩ,hơn nữa khi chia tay em cũng chẳng hỏi anh lí do.Em chỉ nghe anh nói rằng,mình CHIA TAY nha em.Và em chỉ cười và bảo rằng em đồng ý,chỉ để cho chuyện chia tay không là nỗi đau,em muốn giấu đi nỗi đau ấy hay em đang tự dối mình???

Nhưng quay lưng lại đi,em cố gắng không cuối đầu gục mặt,nhưng nước mắt em rơi,em không dám dùng tay gạt đi vì sợ anh nhìn thấy...em mạnh mẽ bước đi,nhưng lòng tan nát tự khi nào không biết...!!! Nhưng tình yêu em vẫn còn dành đó cho anh.Em sẽ không cố quên điều gì về tình yêu của mình cả.
[Đọc Truyện Này...]


Giọt nước mắt rơi muộn.



Có khi nào em thấy mệt mỏi vì quá nhiều những câu chuyện buồn, những con người như chẳng bao giờ tìm thấy niềm vui. Cuộc sống mà, đâu phải chỉ có những niềm vui, nhưng cũng không có nghĩa là chỉ toàn nỗi buồn em nhỉ? Nhưng nếu có ai đó mang theo quá nhiều nỗi buồn, em cũng đừng vội nghĩ rằng họ không biết tìm đến niềm vui, biết đâu đấy, có thể số phận đã thực sự trêu đùa họ thì sao? Như chuyện về con thằn lằn nhỏ hôm nay anh kể… 

Con thằn lằn nhỏ sinh ra từ bao giờ nó cũng chẳng biết nữa, tới khi nó có nhận thức về sự tồn tại của mình trong cuộc đời này thì nó cũng nhận ra mình chỉ có một mình, lạc lõng và cô độc. Cuộc sống chỉ là những ngày tháng mệt mỏi tìm kiếm thức ăn để tồn tại, để đủ sức lẩn trốn và bỏ chạy khi kẻ thù săn đuổi, để gắng gượng liếm những vết thương trên cơ thể cho mau lành, để những giọt nước mắt còn có thể lăn xuống cho nhẹ bớt nỗi buồn mỗi khi nó nghĩ về cuộc sống.

Thời gian cứ thế trôi đi. Một ngày nọ, thằn lằn mệt mỏi lê cơ thể với cái cổ họng đang khát cháy ra vũng nước, còn chưa kịp uống thì đã thấy bóng diều hâu đang lao đến thật gần. Cái vũng nước vốn là một cái ao nay đã cạn nằm trơ trọi giữa một khu đất trống chẳng có gì để lẩn trốn. Hoảng hốt, thằn lằn lao mình xuống mép nước nơi toàn những bùn đặc quánh, gắng nín thở chờ cho diều hâu bay qua. Rồi thì bóng con diều hâu cũng khuất dạng, thằn lằn lao lên bờ nằm vật ra thở lấy thở để.

“Mình cứ phải sống như thế này đến khi nào? Chẳng phải sớm muộn thì rồi mình cũng bị một con chồn hay một con diều hâu ăn thịt hay sao? Thế tại sao cứ phải kéo dài những ngày tháng và những vết thương đau nhức này chứ? Mình sẽ không chạy trốn nữa. Mình sẽ nằm ở đây chờ con diều hâu quay lại”

Nghĩ vậy thằn lằn chẳng bò đi đâu nữa, cứ nằm đó mặc cho mặt trời ở trên cao thiêu đốt. Nó nằm đó, chờ mãi, chờ mãi. hết buổi sáng rồi buổi trưa. Rồi tới chiều muộn mới thấy từ đằng xa một con chồn đang lững thững đi tới. Chắc nó ra uống nước, thằn lằn thầm nghĩ. vậy là cuộc đời ta sẽ chấm dứt ở đây, trong bụng một con chồn. Con chồn đến gần lắm, gần lắm rồi mà hình như vẫn không nhận thấy sự có mặt của con thằn lằn. Toàn thân co rúm lại, mắt không dám mở ra, con thằn lằn chờ đợi con chồn đi tới. Nó hé mở mắt ra, con chồn đã ở ngay cạnh nó. Thằn lằn bật dậy hét lên:

- Này chồn, ăn thịt tao đi chứ!

Trái với chờ đợi của con thằn lằn, con chồn sợ hãi nhìn nó rồi bỏ chạy thục mạng. Ngẩn ngơ nhìn theo con chồn, thằn lằn chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chán nản, nó bò lại vũng nước

- Ơ kìa!

Nó giật mình nhảy lùi trở lại, rồi lại mon men bước tới mép nước. Dưới nước, nó thấy một con vật kì quái đang nhìn nó. Nó giơ hai chân trước lên, rồi ngoái đầu nhìn lại lưng mình. Hóa ra lớp bùn bám vào đã khô giờ biến nó thành một con vật trông thật kì quái. Nghĩ lại vẻ mặt con chồn lúc hốt hoảng bỏ chạy nó bật cười:

- Vậy là từ giờ ta sẽ không phải sợ lũ chồn nữa.

Từ ngày vô tình phát hiện ra lớp vỏ bọc, cuộc sống của thằn lằn đã dễ chịu hơn trước. Nhưng rồi thời gian đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Sự đói khát luôn khiến lũ thú và diều hâu trở nên liều lĩnh và đáng sợ, chẳng mấy chốc thằn lằn lại phải bỏ chạy thục mạng, trên người mang theo không ít vết thương để bỏ trốn. Mỗi lần như thế, nó lại tìm tới vũng bùn,lăn người qua đó. Nó ngày càng to lớn và gớm ghiếc. Và từ đó dù vết thương có đau đớn thế nào, nỗi buồn dày vò nó đến đâu nó cũng không bao giờ dám khóc. Nó sợ nước mắt sẽ làm bong lớp bùn kia đi mất..

Ngày tháng cứ thế đi qua, giờ đây nó đã trở thành một con vật to lớn mà chẳng mấy loài dám động tới. Những tưởng cuộc sống nó rồi cứ thế trôi qua thì một sáng đang nằm phơi nắng nó thấy từ đằng xa một con thằn lằn khác đang bị một con chồn đuổi chạy lại phía nó. Trái tim nó bỗng nhiên như loạn nhịp. Nó chết sững cả người trong khi con thằn lằn nhỏ kia nằm trốn dưới bụng, còn con chồn  thì  lảng ngay đi khi nhìn thấy nó. Từ khi sinh ra đến giờ đây là lần đầu tiên nó trông thấy đồng loại của mình, một cảm giác vui sướng và xúc động khó tả ùa tới vây lấy nó. Phải một lát khi cơn xúc động tạm lắng nó mới cất được tiếng nói

-       Chào bạn

Con thằn lằn mới đến giật bắn người, nó hoảng sợ nhìn con vật gớm giếc mà vừa mới trước đó thôi nó vẫn tưởng là một đống đất cất lời chào nó. Sợ đến lặng người, nó chẳng nhúc nhích nổi để bỏ chạy chỉ biết giương đôi mắt mở to nhìn con vật đó

-       Bạn đừng sợ, tớ không làm hại bạn đâu

Có bỏ chạy cũng chẳng nổi với đôi chân như nhũn ra vì khiếp sợ, con thằn lằn mới đến chỉ còn biết lắp bắp trả lời nó

-       Bạn không ăn thịt tớ thật chứ

-       Ừ, tớ sẽ không làm đau bạn đâu, đừng sợ

-       Thế giờ tớ bỏ chạy bạn sẽ không đuổi theo tớ chứ

-       Ừ

-       Thật nhé

-       Ừ mà

Con thằn lằn mới đến như chỉ chờ có thế, cắm đầu chạy thục mạng. Nhìn bóng con thằn lằn mới đến xa dần, con thằn lằn như chợt tỉnh, nó muốn đuổi theo quá, nó đâu muốn con thằn lằn kia bỏ nó đi như thế. Nhưng giờ có đuổi theo cũng chẳng kịp nữa rồi, bóng con thằn lằn mới đến đã biến mất sau một bụi cây xa tít. Nó gục đầu xuống buồn bã..

-       Này!

-       Ơ, sao bạn không chạy nữa. À, ý tớ là sao bạn lại quay trở lại

Nó ngỡ ngàng và vui mừng khi thấy con thằn lằn mới đến đã trở lại, đang ở trước mặt nó từ lúc nào

-       Ừ, tại con chồn, nó vẫn đứng rình tớ ở đăng kia kìa, sau mấy cái bụi cây

Con thằn lằn mới đến vừa nói, miệng vừa nở một nụ cười tinh quái. Thật ra con chồn đã đi rồi, chỉ là nó thấy con vật kì quái này có gì đó là lạ và khiến nó cảm thấy thích thú.

-       Vậy thì cứ ở đây với tớ, lúc nào muốn đi tớ sẽ đi cùng bạn, bọn chồn và diều hâu sẽ không dám làm gì bạn đâu

Và câu chuyện về tình yêu của hai con thằn lằn đã bắt đầu như thế. Chúng đã có những ngày thật hạnh phúc bên nhau. Con thằn lằn nhỏ bé ngày càng nhận ra dưới lớp vỏ xấu xí, gớm ghiếc của con thằn lằn to lớn kia là một trái tim hết mực yêu thương, lo lắng cho nó. Luôn hết mình và chẳng ngại ngần xả thân để bảo vệ nó. Vì thế mà nó cũng dành hết yêu thương của mình cho con thằn lằn kia mà chẳng hề bận tâm đến vẻ ngoài xấu xí.

Từ khi sinh ra vốn cảm thấy cuộc sống chỉ toàn những nỗi đau, nỗi cô đơn hành hạ nên từ ngày con thằn lằn nhỏ xuất hiện cuộc sống của con thằn lằn xấu xí đã thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên nó biết yêu thương. Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc tới mức chẳng biết dùng lời nói nào để nói được cho con thằn lằn kia biết. Tất cả những gì nó có, nó làm đều vì con thằn lằn kia mà thôi, nó yêu con thằn lằn kia hơn chính cả bản thân nó mất rồi… Nhưng càng yêu thương nó lại càng cảm thấy đau khổ mỗi khi nghĩ tới hình dạng gớm ghiếc của mình. Nó lo sợ một ngày nào đó con thằn lằn kia sẽ chán ghét nó vì cái hình hài gớm ghiếc nó phải mang. Đã rất nhiều lần nó muốn vứt bỏ cái vỏ bọc để lại trở về là một con thằn lằn nhỏ bé như ngày nào nhưng một tiếng nói khác lại vang lên trong đầu ngăn nó lại:”Không còn cái vỏ bọc thì làm sao mày bảo vệ được cho cô ấy, đến bản thân mày còn chẳng bảo vệ nổi thì cô ấy cũng sẽ rời bỏ mày mà thôi” Những dằn vặt đau khổ ngày càng chiếm hết tâm trí nó, làm mờ mắt khiến nó không nhận ra những yêu thương mà con thằn lằn kia vẫn ngày ngày dành cho nó. Rồi đến một ngày nó nghĩ rằng, con thằn lằn kia ở bên nó chỉ vì sự an toàn nó mang lại mà thôi. Ý nghĩ ngu ngốc đó xuất hiện trong đầu nó và không làm sao rời bỏ

-       Này, cậu có yêu tớ không? Hay cậu ở bên tớ chỉ vì tớ bảo vệ được cậu thôi, nếu đúng như vậy cậu hãy đi đi

Câu nói như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim con thằn lằn nhỏ bé. Nó cảm thấy một sự xúc phạm nặng nề, lời nói như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào ngọn lửa yêu thương mà ngày ngày nó gìn giữ. Nó làm sao hiểu được rằng câu hỏi ngu ngốc đó vốn chỉ vì con thằn lằn xấu xí kia muốn nhận được một câu trả lời rằng: Không, nó yêu con thằn lằn đó thật lòng. Lặng lẽ giấu hai giọt nước mắt vừa lăn xuống, nó quay lưng bỏ đi mặc con thằn lằn xấu xí đứng trơ như đá. Nó đi, đi mãi, chẳng còn biết đến xung quanh nữa, lòng tràn ngập dằn vặt và những câu hỏi tại sao. Từ trên cao, bóng con diều hâu mỗi lúc một rõ dần..

Trông thấy diều hâu, mọi giác quan của con thằn lằn xấu xí như sống lại. Không, trời ơi, bao ngày tháng qua con thằn lằn nhỏ đã quên mất cách chạy trốn mất rồi.. nó lao về phía con thằn lằn nhỏ bước đi trước đó – cái ao, phía con diều hâu cũng đang lao tới thật nhanh..

Đã muộn mất rồi.. con diều hâu vội vã bay đi khi thấy nó, bỏ lại con thằn lằn đang hấp hối với thân thể nhỏ bé còn in hằn những móng vuốt và cái đuôi đã đứt lìa.

-       Tớ sai rồi, hãy mở mắt ra đi. Là tại tớ tớ đã sai rồi. Hãy mở mắt ra đi, tớ sẽ không bao giờ xa cậu, không bao giờ làm cậu buồn, không bao giờ để cậu đi một mình nữa..

-       Không.. là tại tớ.. tớ sai rồi…tớ vừa nhớ ra, chưa bao giờ tớ nói yêu cậu cả

Con thằn lằn nhỏ gắng mở mắt nhìn con thằn lằn xấu xí lần cuối

-       Tớ.. yêu… cậu

Rồi đôi mắt nó từ từ khép lại, đánh rơi một giọt nước mắt nhỏ xíu, trong ngần

-       Khôngggggggggggggggggggggg

Con thằn lằn xấu xí hét lên rồi lao xuống ao, nó bơi điên cuồng rồi tự cào cấu thân thể mình, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Nhưng chẳng được nữa rồi, cái vỏ bọc bao ngày tháng qua đã trở thành một phần cơ thể nó

-       Khônggggggggggggg,  thượng đế ơi, hãy làm ơn trả lại tôi hình hài ngày trước, tôi xin người, hãy cho tôi lại được làm con thằn lằn nhỏ bé để tôi được một lần ôm người tôi yêu vào lòng thôi. Tôi xin người.. hãy làm ơn đi…

Cảm động trước nỗi đau của con thằn lằn thượng đế hiện ra, ngài lặng lẽ đứng bên cạnh, đưa ánh mắt hiền từ nhìn nó. Đôi mắt đẫm nước, con thằn lằn tội nghiệp ngước lên hỏi thượng đế

-       Tại sao? Tại sao cuộc đời con chỉ toàn những đau khổ thế này? Tại sao người lại bất công với con như thế?

-       Nếu cuộc đời không có những nỗi đau thì liệu có khi nào con  cảm thấy được niềm hạnh phúc?

-       Vậy tại sao người đã cho con hạnh phúc rồi lại lấy của con đi?

-       Ta không hề cho được hạnh phúc, nếu con dễ dàng đầu hàng số phận, đầu hàng những nỗi đau như cái ngày con nằm tại đây chờ chết thì liệu con có ngày tìm được hạnh phúc không? Ta cũng không thể lấy được hạnh phúc của con, là con tự tay mình đánh mất đấy chứ.

-       Con sai rồi, con đã sai rồi..

Con thằn lằn xấu xí chỉ còn biết ôm mặt khóc nức nở

-       Phải, con đã sai rồi. Trên đời này mọi sai lầm đều phải trả giá. Ta có thể làm ấm lại trái tim đã lạnh giá của con thằn lằn kia, nhưng ta không thể tạo ra hơi ấm đó, con có sẵn lòng đánh đổi trái tim ấm áp yêu thương của mình cho nó hay không. Hãy nhớ, nếu đổi con sẽ không bao giờ biết đến yêu thương hay đau khổ nữa.

-       Con bằng lòng

-       Con nghĩ sao?  Con thằn lằn nhỏ bé kia có hạnh phúc không khi nó sống lại thì trái tim con đã khô cạn. Sự hi sinh của con liệu có giúp nó có những tháng ngày hạnh phúc hay chỉ thêm những dằn vặt khổ đau? Ta đã nói, mọi sai lầm đều phải trả giá và đôi khi cái giá là rất đắt.

Con thằn lằn xấu xí nhắm nghiền đôi mắt, trong đầu nó hiện lên hình ảnh con thằn lằn nhỏ bé từ ngày chúng mới gặp nhau. Những ngày tháng hạnh phúc lướt qua trong đầu nó.. nó hiểu rằng nó phải ra đi

-       Con chấp nhận sẽ rời xa nơi đây mãi mãi, dẫu chẳng thể yêu thương hay đau khổ nữa con vẫn xin người cho con còn biết khóc – điều đơn giản mà bao năm tháng qua con vẫn luôn ao ước, được không?

Thượng đế nhìn nó mỉm cười


Con thằn lằn to lớn và xấu xí lặng lẽ đi vào rừng sâu, nơi chỉ toàn những đầm lầy mà chẳng bao giờ con thằn lằn nhỏ bé tìm tới được. Nó trở nên độc ác và xấu xa vì chẳng còn trái tim biết yêu thương nữa nhưng lạ là nó vẫn khóc. Người ta gọi nó là cá sấu và cho rằng đó là những giọt nước mắt dối trá mà chẳng mấy ai biết rằng đó đã từng là những giọt nước mắt của một trái tim biết yêu thương.

Con thằn lằn nhỏ bé sống lại đã đi tìm con thằn lằn xấu xí trong suốt một thời gian dài mà chẳng thấy, cuối cùng nó cũng chấp nhận được cuộc sống không còn con thằn lằn kia và tìm được hạnh phúc mới cho mình và cái đuôi của nó từ đó dù đã được thượng đế làm lành lại những thỉnh thoảng vẫn bị đứt ra những khi sợ hãi..

Em à, đừng bao giờ mệt mỏi vì những nỗi đau mà dừng lại, hạnh phúc luôn ở quanh ta và có thể xuất hiện bất cứ khi nào. Và xin em hãy nhớ, chẳng có hạnh phúc nào bỏ ta đi, chỉ có bàn tay ta không giữ lấy mà làm mất đi hạnh phúc. 

[Đọc Truyện Này...]


Mạnh mẽ lên nào chàng trai.



Bạn sẽ không biết họ nghĩ gì cho đến khi họ nói lên tất cả những gì họ “thật sự” suy nghĩ.  Có những kẻ “tự tôn” và “lòng tự trọng” đôi khi không cho phép họ lên tiếng để giữ lấy những gì họ thật sự yêu thích. Bạn phải hiểu một điều quan trọng rằng “họ thật” hơn những chàng trai khác… nhưng chỉ là do cách họ thể hiện tình cảm khác quá… sâu quá khiến đôi mắt này nhìn không thấu cho đến khi họ tự thú nhận với mình.

Tại sao lại không mạnh mẽ và thẳn thắng giải quyết một cách rõ ràn và nói ra tất cả suy nghĩ của nhau để hiểu nhau hơn.

 Ai cũng chọn cách chịu đựng?

Ai cũng chịu “tôn trọng” đối phương?

Ai cũng “sợ” người giận?

Nhưng vô tình ta làm người không hiểu ta?


Đó có phải là sai khi khiến người mình yêu thương nhất đang tổn thương trong tình yêu của mình?

Bạn tôi ơi… Bạn dũng cảm lên để dành hạnh phúc vốn thuộc về bạn đi. Đừng có vì tự cao rồi cho rằng níu giữ người mình yêu là làm mất mặt cánh đàn ông nhé! Đó không phải như vậy? Bạn đang cố gắng để giữ lấy tình yêu chân thành của mình thôi. Chẳng có gì khiến phải đáng xấu hổ cả.

Bao lâu rồi… sự chờ đợi của bạn cuối cùng cũng như bạn mong ước trong một thời gian dìa rất dài. Nhưng chỉ vì một kẻ thứ ba mà lại dánh mất đi “tự tin” “tình yêu” của tuổi trẻ của mình sao?

Có đáng hay không khi bạn đang nghi ngờ tình cảm của chính mình? Bạn yêu? Bạn cảm thấy đau khi rời xa người ấy. Bạn đã tự thú nhận “rất yêu… yêu nhiều lắm”… mà sao không mạnh mẽ giữ lại cho riêng mình người ấy.

Đừng bận tâm quá nhiều. Cứ hết sức hết lòng để giữ lại. Nếu không được gì thì sau này mình cũng sẽ mỉm cười với kết quả ấy.

Hãy mạnh mẽ đi chàng trai… Hãy cứ làm những gì mình thích… Hãy làm những gì mình nghĩ… Hãy cứ yêu như chưa bao giờ tổn thương…

Chúc bạn tôi giữ được hạnh phúc ^^
[Đọc Truyện Này...]


Em sẽ quên anh theo cách của e



"Muốn đứng giữa một nơi toàn gió.


Để gió cuốn bay đi những nỗi buồn.


Rồi ngày mai.


Nắng lên, gió lại thổi và đôi môi sẽ lại cười"



Anh à.. nếu em nói em nhớ anh .. anh có tin không?
Nếu em nói em lạnh. Anh có thể ôm em không?
Nếu em nói em lười ăn rồi anh có mắng em không?
Nếu em nói em có thể thay đổi bản tính trẻ con vì anh, anh có yêu em không?
Nếu em làm theo những gì anh muốn anh có cho em bước vào cuộc sống của anh không
Và….
Nếu em nói em cần anh. Anh có thể đến bên em không?


Hình như , em là một đứa con gái ngốc, ngốc đến nỗi em ko thể từ bỏ anh ngay cả khi biết anh đang lừa dối em.


Không có anh, em lười ăn lắm đấy. Không có anh em hay đi ngủ muộn lắm đấy. Không có anh Em hay đi chơi lắm đấy. Anh mắng em đi được không? Đừng im lặng như thế..


Mấy hôm nay trời mưa Anh ạ, hôm nay cũng thế, cả ngày em đã cố gắng gạt anh ra khỏi suy nghĩ của mình. Nhưng tự nhiên lúc này em lại thấy nhớ anh, nhớ không chịu nổi. Cả năm nay, em đã luôn nhắc tên anh. Lúc vui, lúc buồn, lúc em kể về một điều gì đó,tất cả đều gắn liền tên anh. Anh bảo thế này, anh bảo thế kia, anh cũng thích ăn cái này, anh ghét ăn cái kia. Tất cả em đều nhớ.


Từ ngày xa anh, em tập quên anh theo cách của riêng em. Không xóa ảnh của anh trong laptop, em lại để ảnh anh làm hình nền điện thoại, cài lại mật khẩu máy bằng tên của anh, nghe những bài hát mà anh thích và tập nghĩ đến anh nhiều hơn. Đó là cách mà em quên anh. Sẽ có người nói em điên rồ, sẽ có người nghĩ em quá cuồng anh, quá yêu anh, làm vậy để mong anh thương hại. Không !!! Không bao giờ em cần sự thương hại của anh. Mà anh cũng sẽ chẳng bao giờ thương hại em. Chỉ là em đang tập quên anh theo cách của riêng mình. Sáng nay ngủ dậy, tự nhiên miệng em hát vui vơ câu ‘Một lời mà anh không muốn nói. Là một mai hai ta không cách xa, Em vẫn nhớ dẫu muôn vàn xa cách. Nỗi yêu thương đã nguôi phút giây nào. Nhủ lòng mình phải quên để bước tiếp. một cuộc sống bên em không có anh. Thế nhưng sao thật khó và em đã mỏi mệt. Bước trên đường đời một mình thiếu vắng anh.’’


Em vẫn nhớ mỗi khi mình giận nhau em vẫn hay nghe bài đó. Buổi sáng hôm nay cũng giống như buổi sáng khi em đọc được dòng tin nhắn của anh: ‘’mình chia tay nhau đi’’ tại em ù ù. Tim em đập nhanh và mắt em nhòe đi. Tự nhủ, cố lên cố lên mà không sao đâu. Đừng để Mẹ thấy mày khóc.


Vậy nên anh ạ, ngày nào em cũng cười, em cũng hát…Đó là những giây phút em nhớ anh hơn bao giờ hết. Hôm nay có một người bạn của bọn mình gọi điện hỏi thăm em. Bất giác người ta hỏi về anh. Nụ cười em tắt ngấm, em im lặng.rồi nói: Bọn tớ chia tay rồi cậu à! Cậu yên tâm tớ không sao. Tớ ổn mà’’ . Cậu ấy nói:’’ ừm dù sao cũng biết trước sẽ có ngày này mà’’


Đúng vậy, đã biết sẽ có ngày này mà!


Sáng sáng thức dậy, mở mắt nhiều lúc còn quên mình đã chia tay nhau. Rồi chợt nhận ra không còn anh bên mình nữa. Em cảm thấy hụt hẫng. Em mệt mỏi, em muốn buông xuôi, em ko muốn bước tiếp. Thực ra em đâu có ổn chút nào! Em biết em đã làm anh mệt mỏi. nhưng có bao giờ anh nghĩ, chưa bao giờ anh dành hết yêu thương cho em nên anh thấy mọi việc em làm cho anh đều làm anh mệt mỏi.


Em cũng chỉ là một đứa con gái, giống như người con gái kia thôi. Đứa con gái không có gì sâu sắc, cũng yếu đuối, cũng dễ gục ngã lắm. Anh chưa bao giờ thực sự muốn bước vào thế giới của em. Có phải tại em đến với anh quá nhanh. Người ta bao như vậy con trai sẽ không trân trọng tình cảm đó. Anh đến với em nhanh và giờ anh cũng đi thật nhanh.


Em nhớ Anh! Sẽ nhớ anh thật nhiều để quên đi anh. Hãy tự chăm sóc bản thân mình anh nhé. Đừng đi chơi game qua đêm. Đừng xem phim ngủ muộn. Đừng đi làm quá sức. Bớt kén ăn đi. Đứng cắn móng tay nữa. Hạnh phúc nhé. Yêu thương mong manh.


‘’Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, dù bạn đã mất đi người mà bạn yêu thương. Hãy sống thật tốt để khi nhìn về quá khứ bạn không phải hối hận vì đã đánh mất quá nhiều thời gian để đau khổ và mong một điều không bao giờ có được’’
[Đọc Truyện Này...]


Em là cô gái miền biển...





Em! Cô gái có một tính cách bộp chộp, bóc đồng, hiếu thắng…và có chút gì đó nổi loạn. Người ta sẽ nghĩ rằng màu đỏ là màu yêu thích của em, vì nó tượng trưng cho sức mạnh và quyền lực. Nhưng không…màu xanh- màu của biển mới thực sự là màu em thích. Bởi vì em được sinh ra trên đất biển, sống trên đất biển…Biển là cái nôi giúp em trưởng thành như hôm nay.


Em là cô gái miền biển…
Nói về bên ngoài của em…có chút gì đó có vị mặn của biển, vị thanh tao của gió. Em mang trên mình một làn da ngăm ngăm đen, họ vẫn đồn với nhau “Con gái da nâu, ngắm lâu cũng đẹp”. Nhưng với thời buổi hiện nay thì việc da trắng, chân dài dường như chiếm ưu thế hơn cả, lắm khi em cũng mặc cảm và tự ti lắm chứ!!!
Một đứa con gái ngỗ ngược, xấc xược với một làn da nam tính như thế thì ai mà dám nói em yếu đuối chứ. Ừ thì em mạnh mẽ lắm! Ừ thì em cứng rắn lắm! Nhưng dưới lớp da của em cũng chỉ là máu, trái tim em cũng chỉ có 4 ngăn…Dựa vào đâu mà người ta hất phăng em ra khỏi danh sách cần được chở che chứ. Đôi khi em buồn…cũng muốn khóc chứ! Nhưng lại sợ người ta bảo : “Ô! Thế cũng biết khóc à”. Và rồi em lại cười, cười cho qua chuyện, cười cho người ta nghĩ mình chẳng có chuyện gì…để rồi tối lại em úp mặt vào gối khóc òa.

Em là cô gái miền biển…
Trên một bãi cát vàng trải dài như thế này…Chả biết em nghe từ đâu…họ nói rằng : “nếu là người sống ở vùng biển thì khi đi gót chân sẽ chạm đất trước rồi mới đến mũi chân…”. Em đã thử đi và đúng là như thế thật. Phải chăng vì muốn giữ được thăng bằng khi đi trên cát, nên người ta mới cho gót xuống trước để giữ chặt bàn chân cho mình khỏi ngã…Đôi khi em tự hỏi mà cũng tự trả lời. Và em tự thỏa mãn cho câu trả lời “Vì sao gót chân xuống trước” của mình.

Em là cô gái miền biển…
Nhưng trớ trêu em lại không biết bơi. Cũng nhục nhã lắm khi người ta bảo “ Ở biển mà không biết bơi à?”. Em vẫn ngoan cố trả lời : “ Cứ ở biển là phải biết bơi sao”. Nói thì nói thế nhưng em vẫn đang cố tập bơi đấy. Uống nước thường xuyên nhưng em không thể bơi như người ta được…Cũng uất lắm chứ! Nhưng em thật sự thích cái cảm giác ngụp lặn xuống biển hơn là sải những cánh tay bơi …Nên mỗi lần xuống biển, em chỉ thích ngâm mình trong biển, nhìn người khác vùng vẫy bơi và thản nhiên nhún lên nhún xuống theo từng cơn sóng…

Em là cô gái miền biển…


Nên em biết rõ biển lúc nào là đẹp nhất, nước biển lúc nào là trong xanh nhất. Biển đẹp nhất khi sáng tinh mơ lúc mặt trời chưa ló rạng hẳn. Nước biển trong veo, nhìn thấy cả cát phía dưới…từng gợn từng gợn…Ra biển lúc này, nước chỉ đến mắt cá chân…xa hơn thì đến đầu gối, sóng biển cũng chỉ vỗ nhè nhẹ để cho em thỏa sức nằm, ngồi trên biển nghịch nước mà không lo có con sóng ở đâu ập bất ngờ vào người. Biển buổi sáng là biển của sự tinh khôi…

Biển là con của mẹ thiên nhiên, biển nhiều tính cách, biển nhiều sắc thái. Lúc nhẹ nhàng như một thiếu nữ, lúc mạnh mẽ như một chàng trai đầy sức lực, lúc dữ dằn như một ác thú…biển cũng giống như em cô gái ạ! Đa tính cách, đa cảm xúc, nhưng em cũng chính là em thôi. Rồi cũng có người tìm thấy cái tinh khôi trong con người em. Và rồi cũng có người yêu em thật sự như chính em yêu biển vậy. Chờ và hi vọng như thế nhé!!!
[Đọc Truyện Này...]


Bức Thư Không Gửi




Anh!

Mình chia tay được 5 năm 1 tháng 7 ngày...Mình chia tay khi chỉ còn 1 tháng 20 ngày nữa là tròn 3 năm yêu trong xa cách đợi chờ. Có lẽ anh không biết, chia tay anh không phải vì tình cảm đã hết, mà vì em còn quá yêu anh nhưng chúng ta dù có cố gắng thế nào cũng không có được 1 kết cục như đã mong đợi.

Anh à, 5 năm qua, em đã cố gắng để quên anh, nhưng dường như anh và những kỉ niệm về anh cứ len lỏi trong cuộc sống của em. Mỗi khi vui hay buồn em đều muốn chia sẻ với anh nhưng em không được quyền làm thế đúng không? "Tình yêu chỉ có 1 nhưng những cái na ná như yêu thì rất nhiều", điều này có lẽ đúng với em, em cũng đã tìm quên anh trong 1 vài cuộc say nắng nhưng mọi thứ đều trở nên nhạt nhẽo khi hình ảnh của anh luôn ngự trị trong trái tim em. Làm sao có thể dễ quên khi mình đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn vất vả, mong mỏi đợi chờ...

Chắc anh cũng không biết đâu, lần đầu tiên em nhìn thấy anh khi em mới chỉ học lớp 5, 2 lớp cạnh nhau, em ấn tượng về 1 người chỉ có 1 má lúm đồng tiền, rất duyên... Rồi cấp 2 chúng ta học chung lớp, em đã thích anh..Đó là rung động của tuổi ô mai, nhưng cũng đi theo em hết năm tháng cấp 2, cấp ba và hết năm thứ hai đại học em quyết định quên anh..Định mệnh đã không cho em làm thế, năm thứ 3 đại học chúng ta gặp lại...tình đơn phương suốt 8 năm của em đã có kết quả....Em đã có anh!

Gần 3 năm yêu, nhưng số lần được gặp nhau chỉ đếm được trên đầu ngón tay, kẻ Nam người Bắc, mọi tình cảm nhớ nhung chỉ biết gửi qua dòng tin nhắn điện thoại...Giờ đây nhớ đến ngày xưa đó em vẫn thấy nao lòng, rơi nước mắt. Anh à, trời đang mưa đó, em thấy nhớ anh, thèm được cái cảm giác anh ôm vào lòng...đó chỉ là mong ước của em. Anh chắc đã quên em hoặc có nhớ cũng chỉ là con bé học cùng lớp... Chỉ nghĩ thôi em đã thấy buồn, em thật ích kỉ, em nói chia tay nhưng luôn muốn anh nhớ về em và không bao giờ quên em...

Anh à, em yêu anh, em nhớ anh nhiều lắm!

[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2013 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi KT Nguyễn
Lên Trên